Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Đỗ Ngọc và ADN tình yêu

(Tuổi Trẻ https://tuoitre.vn/nha-bao-do-ngoc-va-chuyen-dan-ba-trong-and-tinh-yeu-20170921083911506.htm)

TTO - 73 tản văn và nhiều hình ảnh đẹp gói trong 205 trang in của 'ADN tình yêu', nhà báo - nhiếp ảnh gia Đỗ Ngọc đã cho người đọc một góc nhìn khác về ½ thế giới còn lại.


Những chuyện chị cảm và viết tưởng như vặt vãnh và rất đàn bà ấy lại gợi cho người đọc những cảm xúc rất sâu, thậm chí là chảy nước mắt trước một dấu chấm câu lơ lửng.
Những câu chuyện về đàn bà, và phần lớn là đàn bà như Vẻ đẹp đàn bà, Bến đàn bà, Đàn bà, đàn ông, Đàn bà đi chơi, Chuyện đàn bà, Đàn bà và xe hơi, Phụ nữ và bóng đá, Đàn bà liêu xiêu, Đàn bà thích chụp hình, Đàn bà nhẹ dạ...qua cái nhìn rất hóm hỉnh và đầy yêu thương, sẻ chia của Đỗ Ngọc, người đọc là đàn bà có lúc cười thả ga và cũng có lúc khóc vì thương, vì thấy có bóng dáng mình trong đó.
Chuyện về đàn bà là câu chuyện không bao giờ cũ và xuyên suốt trong cách viết của Đỗ Ngọc, bởi lẽ với chị không chỉ có Đàn bà liêu xiêu (in chung năm 2014) hay ADN tình yêu ( NXB Phụ nữ - tháng 8-2017 ) mà sẽ còn tiếp tục với Những chuyến xe đàn bà (sắp in). 
Và chị tâm sự với nhân vật và người đọc của mình rằng "Nếu ví cuộc đời như một dòng sông, thì mỗi phụ nữ là một bến bờ bên dòng chảy êm đềm hay dữ dội của cuộc sống, với bao câu chuyện, nỗi niềm. Bến bờ cho những thương yêu neo đậu, để ngóng đợi, trở về và hy vọng." 
Đỗ Ngọc nói với những nhân vật trong ADN tình yêu, trong đó hơn 1/3 là câu chuyện của chị và gia đình nhỏ của mình với lời lẽ đầy yêu thương.
Và người đọc ADN tình yêu nếu là phụ nữ sẽ thấy yêu thương mình hơn. Còn đàn ông đọc ADN tình yêu để hiểu hơn, yêu hơn một nửa thế giới yếu mềm và mạnh mẽ . 
Bởi" Phía sau một người đàn ông thành công thường là một người phụ nữ và ngược lại. Cũng phía sau không ít phụ nữ, là... chính họ. Họ là điểm tựa cho mình và cho những người họ thương yêu".
KIM EM

ADN tình yêu - Mắt thương nhìn cuộc đời

(Báo Giáo dục TP.HCM)
“ADN tình yêu” là cuốn tạp văn của nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Dona Đỗ Ngọc (ảnh). Xuyên suốt chiều dài 206 trang viết chất chứa cái nhìn giản dị, đầy yêu thương, trân trọng về phụ nữ, về cuộc đời.

“ADN tình yêu” tập hợp những lát cắt, đôi khi vụn vặt, đời thường nhưng chạm được vào trái tim của nhiều người, đặc biệt là phái nữ bởi họ tìm được sự đồng cảm, sẻ chia xen lẫn niềm thích thú, bất ngờ. Như bất kỳ người phụ nữ hiện đại và năng động nào, nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Dona Đỗ Ngọc cũng bị cuốn vào dòng xoáy của công việc và trăm ngàn những mối lo rất “đàn bà” nhưng sự bản lĩnh, tỉnh táo và trái tim đa cảm đã giúp chị cân bằng lại để luôn giữ được đôi mắt thương nhìn cuộc đời.
Nếu nói “văn là người”, những tản văn trong “ADN tình yêu” phác họa nên con người thú vị của nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Dona Đỗ Ngọc. Đôi khi người đọc bắt gặp ở đó sự thâm trầm, sâu sắc, đầy trải nghiệm của người phụ nữ ở tuổi trung niên nhưng cũng có lúc người đọc cảm nhận được sự tinh nghịch, hài hước, trong trẻo như một cô gái tuổi đôi mươi. Ở góc độ nào, ngòi bút của chị cũng mang đến cho người đọc một tinh thần lạc quan để có thể vượt qua những áp lực của công việc và những bộn bề trong cuộc sống.
Đọc “ADN tình yêu”, độc giả sẽ khám phá ra một chân dung khác của nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Dona Đỗ Ngọc. Đó là hình ảnh một người mẹ, một người vợ tinh tế và cũng hết sức dịu dàng. Chất nữ tính thấm đẫm qua từng trang tự sự của chị. Khi chị giữ vai trò người mẹ thủ thỉ với con về những bài học, những sẻ chia cùng con trong cuộc sống. Khi chị lại là người nội trợ dịu dàng, cặm cụi trong căn bếp nhỏ để nấu những món ngon cho chồng và các con.
“ADN tình yêu” còn chứa đầy cái nhìn rất bao dung về một nửa thế giới “yếu mềm và mạnh mẽ”. Trong “Ảnh dịch vụ”, chị có viết: “Vẻ đẹp của người phụ nữ không chỉ là “mắt bồ câu, lông mày lá liễu”, mà chính là thần thái, sức sống, sự tỏa sáng của vẻ đẹp nội tâm... có sức truyền cảm với người khác”. Nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Dona Đỗ Ngọc đã truyền cảm hứng đến phái nữ để họ biết yêu thương, trân trọng chính mình. Đó cũng là cách để họ yêu thương cuộc đời, cố gắng sống tử tế vì mình và vì những người xung quanh.
Những chuyến đi, những cung đường có mưa, có nắng, một góc ảnh ghi lại vẻ đẹp đàn bà, sự tử tế dành cho nhau... được tác giả góp nhặt trên đường đời và đưa vào “ADN tình yêu”. Cuốn sách lan tỏa tin yêu, nhắn nhủ phái nữ hãy an nhiên mà sống, hãy yêu thương đến tận cùng để thấy cuộc sống vẫn còn vô vàn những điều tốt đẹp.
Yên Hà
http://www.giaoduc.edu.vn/adn-tinh-yeu-mat-thuong-nhin-cuoc-doi.htm

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

Tình yêu cũng có ADN

(báo Pháp Luật TP ngày 30/10/2017)

(PLO)- Nhà báo từng làm việc tại báo Phụ Nữ - nhiếp ảnh gia nữ quen thuộc Đỗ Ngọc vừa cho ra mắt một tác phẩm đậm chất phụ nữ-đàn bà với cái tên ADN tình yêu.


Tác giả Đỗ Ngọc và những người bạn đàn bà của chị trong buổi
ra mắt sách sáng 29-10 tại đường sách.

Sách gồm 200 trang phần lớn viết về đàn bà như: Vẻ đẹp đàn bà, Bến đàn bà, Đàn bà, đàn ông, Đàn bà đi chơi, Chuyện đàn bà, Đàn bà và xe hơi, Phụ nữ và bóng đá, Đàn bà liêu xiêu, Đàn bà thích chụp hình, Đàn bà nhẹ dạ...

Tác giả đã tự nhận xét về tác phẩm của mình như sau: "Nhìn chung, trong sách là những "chuyện vặt đàn bà", viết về đàn bà và cho đàn bà. Những "chuyện vặt" cho thấy những vấn đề lớn hơn, mối quan hệ trong tình yêu, hôn nhân gia đình, nuôi dạy con cái, những nỗi niềm đàn bà... và sau những câu chuyện ấy là bóng dáng người đàn ông của mỗi người. Đọc để hiểu, chia sẻ và yêu thương phụ nữ hơn".
Có lẽ do vậy mà buổi ra mắt sách ADN tình yêu của tác giả Đỗ Ngọc có rất nhiều đàn bà là bạn bè của chị và độc giả nữ đến tham dự. Có người khen Đỗ Ngọc mạnh mẽ, có người bảo chị tinh tế và mạnh mẽ trong cuộc sống lẫn trang viết của mình. Có người khen chị viết hóm hỉnh nhưng giàu yêu thương, chia sẻ khiến người đọc là đàn bà có lúc cười thả ga và cũng có lúc khóc vì thương, vì thấy có bóng dáng mình trong đó.
Còn tác giả thì tâm sự: "Nếu ví cuộc đời như một dòng sông thì mỗi phụ nữ là một bến bờ bên dòng chảy êm đềm hay dữ dội của cuộc sống, với bao câu chuyện, nỗi niềm. Bến bờ cho những thương yêu neo đậu, để ngóng đợi, trở về và hy vọng. AND tình yêu là những góc khuất, chuyện vặt đàn bà, những lặng thầm trong dòng sông chảy trôi. Đọc để trôi. Đọc để hiểu, chia sẻ và yêu thương hơn phụ nữ. Nhìn, cảm và nghĩ từ cuộc sống. Cuốn sách này là món quà tôi dành tặng mình và những người phụ nữ thương yêu, nửa thế giới yếu mềm và mạnh mẽ". 
HÒA BÌNH
http://plo.vn/van-hoa-giai-tri/tinh-yeu-cung-co-adn-736452.html

Đàn bà viết về đàn bà

(Bài phỏng vấn của Đinh Thu Hiền, Báo Phụ Nữ Việt Nam tháng 10/2017
http://phunuvietnam.vn/song-cham/chuyen-dan-ba-trong-adn-tinh-yeu-cua-do-ngoc-post32803.html) 



1. Là những câu chuyện đàn bà, vẫn xoay quanh tình yêu, những vui buồn trong tình yêu, hẳn ADN Tình yêu đã được chị ghi nhận như 1 dạng Nhật ký hành trình?
  • Có thể nói đó là những cảm nhận, nghĩ suy về con người, cuộc đời trên hành trình sống - những nơi tôi qua, những người tôi gặp. Nhìn chung, đó là những "chuyện vặt đàn bà", viết về đàn bà và cho đàn bà. Những "chuyện vặt" cho thấy những vấn đề lớn hơn, mối quan hệ trong tình yêu, hôn nhân gia đình, nuôi dạy con cái, những nỗi niềm đàn bà...và sau những câu chuyện ấy là bóng dáng người đàn ông của mỗi người. Đọc để hiểu, chia sẻ và yêu thương phụ nữ hơn.
2. Đang làm ở báo Phụ Nữ, Đỗ Ngọc nghỉ ngang để được sống với những "dọc ngang gió bụi" của mình. Chị đã làm những công việc cụ thể gì trong mấy năm qua?
  • Tôi không nghỉ ngang mà...nghỉ hưu non - sớm 3 năm so với quy định. Thật không dễ để quyết định nghỉ hưu, bước ra ngoài sống và làm việc như một free lance. Nhưng tôi mong muốn được nghỉ hưu sớm để có thời gian chăm sóc gia đình và theo đuổi niềm đam mê nhiếp ảnh, thú vui tôi đã theo đuổi với trên 30 năm cầm máy. Tôi lập gia đình muộn, những đứa con tuổi teen rất cần mẹ gần gũi, chăm sóc, công việc ở toà soạn báo thì luôn bận rộn, đầy áp lực. Mỗi ngày mười mấy giờ làm việc trên laptop (lúc ấy tôi phụ trách bộ phận online), nhiều năm không thể đi đâu sáng tác một cách thảnh thơi, có lúc lu bu với công việc, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và tự hỏi "bao giờ mình được nghỉ hưu?". Không phải vì tôi muốn nhàn nhã, thảnh thơi mà tôi chỉ muốn rảnh rang để quay lại với nhiếp ảnh càng nhanh càng tốt, có thời gian cho gia đình, sau 30 năm lao động cần cù, trong đó có 24 năm làm báo. Và một ngày cuối năm 2014, tôi quyết định xin nghỉ hưu sớm và đã được toại nguyện. Ba năm qua tôi đã làm được nhiều việc ý nghĩa, chăm sóc gia đình, gần gũi con nhiều hơn. Con trai lớn đã đi du học đầu năm nay, cũng là do quyết tâm và nỗ lực của hai mẹ con. Tôi đã ra được hai cuốn sách, một in chung (Đàn bà liêu xiêu) và tập sách cá nhân: ADN tình yêu vừa ra mắt. Tôi vẫn cộng tác viết bài và làm trang cho các báo, thỉnh thoảng đi dạy học (nhiếp ảnh) và làm phototour, đưa mọi người đi du lịch -chụp ảnh. Tôi đang được sống những ngày hạnh phúc: Sống như mình muốn, làm những gì mình thích và tiếp tục theo đuổi đam mê nhiếp ảnh.
3. Làm báo, sáng tác ảnh - nhân vật là phụ nữ đều tràn ngập trong các tác phẩm của chị. Nhưng thiếu đàn ông thì sao có thể cùng xây nên tình yêu? Vì sao chị lại "tiết kiệm" các câu chữ về đàn ông hơn đàn bà?
  • Câu hỏi rất hay. Không trực tiếp nói nhiều về đàn ông, nhưng qua đàn bà, những câu chuyện của đàn bà, bóng dáng đàn ông nói chung, đàn ông của mỗi phụ nữ nói riêng vẫn hiển hiện phía sau. Không thể nói về tình yêu, hạnh phúc hay bất hạnh mà thiếu vắng đàn ông - một nửa thành tố làm nên câu chuyện, "tiểu thuyết đàn bà". Phụ nữ hạnh phúc hay bất hạnh, đều liên quan đến đàn ông, một nửa ý nghĩa của cuộc đời chúng ta. Và còn vì, là phụ nữ, tôi hiểu và chia sẻ với phụ nữ, biết họ cần gì, mong muốn gì. Viết về họ, cho họ, cũng là tôi được trải lòng với một nửa thương yêu yếu mềm và mạnh mẽ. Và tất nhiên, tôi mong ngững người đàn ông đọc được cuốn sách này, để hiểu và yêu thương hơn người phụ nữ của mình. Có câu nói "Hãy nhìn đàn ông qua đàn bà" hay "Đàn ông là nhan sắc của đàn bà"...
4. Các chặng đường chị đã đồng hành cùng với rất nhiều chị em phụ nữ để thực hiện fototour chắc chắn mang lại nhiều kỷ niệm. Thương thì đương nhiên rồi, nhưng cũng đôi khi có giận, phải không?
  • Có thể nói, những chuyến fototour tôi thực hiện là những chuyến "đi chơi-chụp ảnh" vui vẻ. Thế giới đàn bà mà, gặp nhau, đi chơi lang thang cùng nhau là vui vẻ nhí nhố, khác hẳn đầu bù tóc rối, mệt mỏi, áp lực việc nước việc nhà hằng ngày. Tôi luôn vui và cảm động khi nhìn bạn bè vui vẻ hồn nhiên đi chơi với nhau. Họ mặc đẹp, cười tươi, không vướng bận. Đó cũng là cách họ nạp năng lượng cho những ngày sống mới. Là đầu tàu dẫn dắt của gia đình, họ cũng biết thưởng thức niềm vui, vẻ đẹp của cuộc sống, biết chăm sóc bản thân mình, ý thức được giá trị của mình trong gia đình, xã hội để có tinh thần sống tích cực hơn. Và sau cùng, những chuyến fototour không chỉ là đi chơi vui, nạp năng lượng, mà còn lưu lại hình ảnh, vẻ đẹp một thời của mình không bao giờ trở lại. Còn chuyện buồn, giận thì chỉ chuyện vặt đàn bà, cáu gắt nhau chậm trễ hay chọc ghẹo nhau, đùa giỡn thái quá...nhưng chỉ là vui. Sau mỗi chuyến đi, các du khách đàn bà của tôi lại có thêm nhiều bạn mới, chia sẻ với nhau nhiều điều trong cuộc sống.
5. Đỗ Ngọc, chị tự nhận xét giờ chị nghiêng về viết hay sáng tác ảnh?
  • Đời tôi có hai đam mê: viết và chụp ảnh, tôi đều thywjc hiện được và sống trọn vẹn, hết mình với cả hai. Với mỗi đam mê ấy, tôi đều gắn vài chục năm đời mình, tới giờ vẫn viết, vẫn chụp. Và cuốn sách mới ra, ADN tình yêu có nhiều bức ảnh được in kèm.
6. Nghe nói chị cũng sẽ ra sách ảnh trong nay mai?
  • Tôi từng in sách và triển lãm ảnh cá nhân nhiều năm trước. Tôi vẫn đang ấp ủ dự định ra cuốn sách ảnh mới, và thực hiện một cuộc triển lãm ảnh cá nhân nữa. 
  • Tôi vẫn đang âm thầm đi và chụp để thực hiện dự án của mình. 

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

CHUYỆN CỦA ĐÀN BÀ HẠNH PHÚC

(Bài đăng trên báo Nhân dân hằng tháng 10/2017
http://www.nhandan.com.vn/hangthang/item/34523902-chuyen-cua-dan-ba-hanh-phuc.html)





Có thời khắc, kiểu như sáng thức dậy, giữa ban mai mỏng tênh, thấy bụi hoa tưởng đã khô héo cỗi cằn ở sân thượng trồi lên một nụ mầm xíu xiu...Hay những phút, loạng choạng giữa ngã tư đường, bỗng luống cuống phát hiện ra, cái xe đang tiến tới có ý chạy chậm hẳn, nhường cho mình qua...Những giây phút đó , nhỏ nhoi thôi, bé mọn thôi, nhưng luôn khiến lòng mình ấm lại, chùng xuống, giúp mình cứ reo vui một mình, để rồi lan toả cái hiệu ứng ấy cho nhiều giờ khắc nữa. Đọc tản văn, thực ra là những bài viết ngắn của Dona Đỗ Ngọc, được tập hợp trong tập sách in đẹp ADN tình yêu, do Nhà xuất bản Phụ Nữ vừa phát hành, cũng có cảm giác ấy, dìu dịu, lan man và nhẹ bẫng...
Đỗ Ngọc là nhà báo. Hơn thế nữa, chị còn là một nghệ sĩ nhiếp ảnh có tiếng. Viết không phải là nhiệm vụ chính của chị, chỉ là cách thảng hoặc, chán ghi lại thần sắc của vạn vật chung quanh bằng ống kính, chị mượn con chữ làm phương tiện chia sẻ chiêm nghiệm về những sự thường tình nhỏ nhoi của cuộc sống, về những vẻ đẹp thoáng qua của ứng xử, những lãng đãng của tình người...đi nhiều, giao tiếp nhiều, biết nhiều, chị có nhiều chất liệu đời thực làm cầu nối chuyển tải các thông điệp tình yêu. Ẩn náu trái tim đàn bà nhạy cảm, "liêu xiêu" trong cái vẻ ngoài xù xì gai góc, Dona Đỗ Ngọc giải mã "bộ gen" tình yêu đơn thuần chỉ là "tình yêu thương, hạnh phúc gia đình không thiếu sự tin tưởng. Đó cũng là một ADN mạnh hơn tất cả" (ADN tình yêu), rồi "Đôi khi tôi tự hỏi 'Cái đẹp có giới tính không?' Rồi tự trả lời: Nhà nhiếp ảnh cảm thụ cái đẹp với tư cách một cá thể giới tính, nhưng thể hiện/sáng tạo dưới ánh sáng chung của lý tưởng: cái đẹp, thuần nhất. Tôi vẫn đang học và nghĩ. Đôi khi lại suy tư "đẹp, rồi sao?". Chẳng sao cả, những vẻ đẹp đi qua ta, đôi khi không cần đến cả thông điệp. Đẹp thôi, đã là một phẩm chất" (Cái đẹp có giới tính không?", nhàn tênh, đúng kiểu đàn bà hạnh phúc, hiểu đời, nhìn gì cũng bao dung và thư thái...
ADN tình yêu đúng là tập sách của đàn bà viết, viết chuyện đàn bà. Chỉ đàn bà mới hay lẩn thẩn mông lung, mới cả nghĩ bà yêu thương nhiều thế, dù yêu lắm khi toàn lạc lối sai đường. Chuyện đàn bà của Dona Đỗ Ngọc lúc nào cũng ấm áp, xoa dịu dù sự tình có buồn bã thê lương đến đâu, và rốt cục cũng thấy, chị thật sự là đàn bà hạnh phúc. 
Có thể bởi thái độ sống, thái độ với cuộc sống không phụ thuộc ở khách quan, mà chính bởi tại khách quan của mỗi người.
"Chúng ta ai rồi cũng sẽ già yếu, bệnh tật. Điều gì giữ chúng ta lại bên người, ai còn lại bên ta ở khúc cuối cuộc đời? Có rất nhiều thái độ, hành vi, cử chỉ, sự chăm sóc ấy có nêm tình yêu thương thật sự hay chỉ là nghĩa vụ/thương hại. Điều ấy cũng phụ thuộc vào tài khoản tình yêu của mỗi người. Ai cũng có tài khoản tình yêu. Sự giàu có trong tài khoản tình yêu của mỗi người phụ thuộc vào "lao động", tình yêu ta cho đi, thật lòng và vô điều kiện, được tích luỹ theo năm tháng. Không có gì là bỗng dưng, cho và nhận" (Tài khoản tình yêu"...

Rốt cục lại, vui buồn, sướng khổ, hạnh phúc hay bất hạnh...của đàn bà, do ông trời nào định đoạt đâu, do mình, do chính mình quyết định cả mà thôi...
                   
KHÁNH AN

https://www.nhandan.com.vn/hangthang/item/34523902-chuyen-cua-dan-ba-hanh-phuc.html