Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

ADN tình yêu

Là tựa cuốn tản mạn 73 note của tôi sẽ ra mắt độc giả vào tuần sau. Sách dày 238 trang, nhà xuất bản Văn học. 





Nếu ví cuộc đời như một dòng sông, thì mỗi phụ nữ là một bến bờ bên dòng chảy êm đềm hay dữ dội của cuộc sống, với bao câu chuyện, nỗi niềm. Bến bờ cho những thương yêu neo đậu, để ngóng đợi, trở về và hy vọng. AND tình yêu là những góc khuất, chuyện vặt đàn bà, những lặng thầm trong dòng sống chảy trôi.

Đọc để hiểu, sẻ chia và yêu thương hơn phụ nữ. Nhìn, cảm và nghĩ từ cuộc sống. Cuốn sách này là món quà tôi dành tặng mình và những người phụ nữ thương yêu, nửa thế giới yếu mềm và mạnh mẽ.

Dona Đỗ Ngọc

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà báo Đỗ Ngọc: Ký ức cứ đưa mắt nhìn

(Bài đăng trên An ninh thế giới cuối tháng, số ra ngày 2/4/2017)

Trí nhớ của con người ta, đôi lúc cực kỳ “phản phé”. Có những chuyện cần nhớ, ấy thế, lại quên. Có những chuyện cần quên như ném đi một viên sỏi xuống dòng sông, khổ nổi, âm thanh của nói cứ vang vọng mãi. Sở dĩ lẩn thẩn nghĩ đến chuyện nhớ/quên, bởi sáng nay ngồi vọng tưởng đến dăm ba đồng nghiệp cũ. Nhớ như in. Nhớ từng nụ cười. Nét mặt. Giọng nói. Và chan chứa nhiều kỷ niệm vui buồn. Thế nhưng không thể nhớ, lần đầu tiên gặp nhau là vào lúc nào. Khó có thể tìm ra giây phút tri ngộ ban đầu ấy. Trong số những bè bạn thân thiết, với tôi, có Đỗ Ngọc. Chị là nhà báo. Đúng rồi. Bên cạnh đó, chị còn là một nghệ sĩ nhiếp ảnh, tước hiệu A.FIAP (Liên đoàn nhiếp ảnh nghệ thuật quốc tế. Đã có nhiều cuộc triển lãm chung và riêng.

Bức ảnh " Cô gái H'Mông" của nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Ngọc, chụp năm 1995

Có lẽ nổi đình nổi đám nhất, một trong những tác phẩm nhiếp ảnh tạo nên tên tuổi Đỗ Ngọc, phải kể đến Bà cháu, từng đoạt 7 giải thưởng quốc tế và trong nước. Chỉ nhìn thoáng, nhìn kỹ, dù chỉ một lần, người xem tưởng chừng như khó thể quên hai ánh mắt của một già một trẻ. Họ nhìn gì thế? Duy ánh mắt của cô nhóc trong trẻo, thánh thiện và thiên thần quá đi mất. Sự non tơ “trẻ em như búp trên cành” đã tái hiện lại sinh động và khoảnh khắc ấy, chỉ trong một tích tắc đã thu được thần thái của nó.
Mà cũng từ bức ảnh này, đã đem đến cho Đỗ Ngọc nhiều buồn vui lẫn lộn. Đã có nhiều thợ tranh chép bằng sơn dầu, màu nước, thậm chí cả thêu tay nữa nhưng không thèm… ghi tên tác giả. Nếu chỉ dừng lại đó cũng không sao, vì có lần chị cho biết, cứ phớt lờ độ lượng: “Thôi kệ, ai chép ảnh, copy của ảnh của mình cũng được, lịch sự thì cho một cái tên. Ảnh mình chụp có nhiều người thích, muốn nhân bản cũng vui. Miễn đừng nói tác phẩm của họ, kẻo năm tháng trôi qua, mình lại mang tiếng là “phục dựng” ảnh từ tranh, lại có vụ án “tranh có trước hay ảnh có trước?” thì phiền”.
Nhưng rồi, sự việc không dừng lại đó. Năm kia có một “nghệ sĩ” còn chép tranh Bà cháu thành khổ lớn, thông tin ầm ĩ sẽ tổ chức đấu giá tác phẩm của anh ta tại Dinh Thống nhất (TP.HCM), có chữ ký của cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp trên tranh, để lấy tiền “giúp đỡ các gia đình chính sách, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng gặp khó khăn trong cuộc sống”. Giá khởi điểm của bức tranh là 2 tỷ đồng. Các đồng nghiệp phẫn nộ liền báo tin cho Đỗ Ngọc. Mọi việc sẽ thế nào? Tất nhiên báo chí lập tức lên tiếng, phê phán về vụ vi phạm tác quyền này. Và trước giờ đấu giá, thư ký của Đại tướng gọi điện thoại vào yêu cầu không tổ chức đấu giá bức tranh có chữ ký của ông.
Tưởng thế là thôi. Nào ngờ, cũng bức ảnh đó, lại còn được một tập đoàn kinh tế đã mua với giá 1 triệu USD, nhằm góp quỹ cho 500 trẻ khuyết tật được phẫu thuật. Khi đọc tin này tên báo, Đỗ Ngọc mới ngớ người ra và tự hỏi: “Ai đã tổ chức đấu giá, lấy ảnh từ nguồn nào mà mình không biết, không hề xin phép hay ít nhất là thông báo cho mình biết? 1 triệu USD? để giúp 500 trẻ khuyết tật được lành lặn, mình mừng lắm, hãnh diện lắm. Nhưng khi tổ chức bán, họ nói ảnh của ai? Làm việc thiện mà đã không thiện thì… thật đáng buồn, thất vọng”.

Trong đời này, có những lúc: khi đứng trong một căn phòng triển lãm, ta thường chăm chú xem tranh/ảnh của bạn mình hơn là của người khác? Khi bước vào một hiệu sách, giữa bạt ngàn là sách, có những tựa, ta vội lướt qua nhưng đã là sách  của bạn thì lại cầm lấy trên tay với một niềm thích thú? Và với tôi, ngoài bức Bà cháu, còn là bức Cô gái H’Mông, Đỗ Ngọc chụp năm 1995 tại bản Cát Cát (Sa Pa). Cô gái này, tên là Mã Thị Chú.


                            Nghệ sĩ nhiếp ảnh - nhà báo Đỗ Ngọc gặp lại nhân vật ảnh Mã Thị Chú tại Sapa
                                                                              19 năm sau khi chụp bức ảnh "Cô gái H'Mông"

Đỗ Ngọc kể: “Khi đi qua một nương lúa, vườn nhỏ vào sâu trong bản, tôi bất ngờ nhìn thấy một cô gái ngồi ở thềm nhà. Thấy tôi, cô mỉm cười ngượng nghịu và chào bằng tiếng H’Mông. Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái vùng cao nào đẹp như vậy, da trắng ngần, mắt to, mũi cao và ánh nhìn rất thông minh. Cô mặc váy áo thổ cẩm màu đen, cổ và tay viền đỏ, đơn giản mà tuyệt đẹp. Tôi làm quen và xin chụp ảnh cô, cô cười bẽn lẽn không nói gì nhưng để mặc tôi theo cô “sáng tác” khắp trong nhà, ngoài sân. Trong nhiều tấm ảnh chụp được, tôi thích nhất bức chụp cô nhìn thẳng vào ống kính với nụ cười thanh xuân e ấp. Lúc ấy cô đang phơi vải ngoài sân, trước ngôi nhà mái gỗ, quanh nhà là hàng rào đá, những cây mận trổ bông trắng xoá bên hiên nhà. Suốt mấy chục năm cầm máy, Cô gái H’Mông - tên bức ảnh là một trong số ít chân dung tôi ưng ý nhất. Đó còn là một trong những kỷ niệm đẹp trong đời cầm máy của tôi”.
So với vụ Bà cháu với nhiều vụ vi phạm bản quyền, bức ảnh này lại “có hậu” hơn. Ấm áp tình người. Nói như vậy, vì 19 năm sau, Đỗ Ngọc lại ngược lên Sa Pa đi tìm “người mẫu” của mình. Bấy giờ, Cô gái H’Mông đã phụ nữ, đã là mẹ của 3 đứa con. Chị kể: “Nhìn cô ấy mắt nhiều nếp nhăn, có chiều mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn bẽn lẽn như xưa, lòng tôi trào lên niềm thương cảm. Không chỉ thương câu chuyện ảnh, một kỷ niệm gắn bó, mà thương cả cuộc đời người phụ nữ, một nhan sắc”.
Lúc ngồi nói chuyện, bà mẹ của Mã Thị Chú cứ nhìn Đỗ Ngọc tủm tỉm cười, thỉnh thoảng lại cầm tay chị lắc nhẹ: “Quý lắm, chụp ảnh bao nhiêu năm rồi còn trở lại!”. Thật cảm động. Chuyến đi ấy, Đỗ Ngọc nhớ lại: “Đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc trong đời tôi”. Hạnh phúc của người nghệ sĩ đôi khi chỉ có thế. Nhẹ nhàng. Ấm áp. Và nhất là tình nghĩa đọng lại ở đàng sau tác phẩm.

Nếu nhớ không nhầm, Đỗ Ngọc về công tác tại báo Phụ Nữ TP.HCM, lúc ấy đã là tay chụp ảnh chuyên nghiệp. Từ năm 1997, năm ấy, đã 34 tuổi, chị được tham dự khóa học về ảnh báo chí đầu tiên do Quỹ Tưởng niệm báo chí Đông Dương (IMMF, nhà báo Tim Page sáng lập) tổ chức tại Bangkok và Chiang Mai. Khóa học này kéo dài 1 tháng dành cho các nhà báo Việt Nam, Lào, Campuchia, Thái Lan và Myanmar. Lớp chỉ có hai nhà báo nữ, Đỗ Ngọc và Thaksina của Bangkok Post. Tôi chưa lần nào hỏi, chị đã học được những gì từ khóa học ấy. Chỉ biết rằng, khi thành đồng nghiệp của nhau, Đỗ Ngọc viết nhiều và đi nhiều.
Rồi có lúc, bó chân trong bốn bức tường với công việc “tác chiến” vói từng bài báo thời sự hằng ngày. Có lúc Đỗ Ngọc bạch về nỗi thèm được đi. Sau những địa danh được nhắc đến như Sapa, Mã Pí Lèng, cao nguyên Đồng Văn, Hà Nội, Đà Lạt v.v…Nhưng đây mới là cái thèm lãng mạn hơn cả: “Thèm trở lại Venice. Ở cây cầu ấy, mình đã thả xuống kênh một đồng xu để mong được trở lại nơi này. Nơi quảng trường có hàng ngàn con chim bồ câu dạn dĩ sà xuống tay khách mổ hạt. Nơi mình đã uống một ly cà phê espresso kiểu Ý ngon nhất đời trong quán cà phê thư viện TP. Nơi có những ban công hoa duyên dáng, yêu kiều”.
Nghĩ cho cùng, còn gì sung sướng hơn một khi được vác ba lô trên vai bước ra khỏi nhà. Đi không chỉ để mà đi. Đi với Đỗ Ngọc là thu về những bước ảnh đã chụp được trong một khoảnh khắc nào đó. Và viết.
Không chỉ là những bài báo. Gần đây, Đỗ Ngọc đã khiến nhiêu người ngạc nhiên khi chị cùng Hậu Khảo Cổ, Beo Hồng cùng đứng tên chung trong tạp tùy bút Đàn bà liêu xiêu (NXB Văn hóa Thông tin - 2011). Và bây giờ, Đỗ Ngọc lại có thêm một tập sách mới nữa: AND tình yêu (NXB Văn Học - 2017) đang chờ ra mắt.
Chỉ mưu sinh bằng nghề sử dụng các con chữ, đã hơn nửa đời người, tôi nghiệm ra rằng: với người cầm bút, nếu cần, họ sẽ giấu giếm/che khuất suy nghĩ thật bằng kỹ năng của cái nghề viết lách. Thế nhưng có một hai thể loại, họ lại không thể dễ dàng ném chữ tung tóe trên các trang viết. Tung hỏa mù như mê hồn trận. Dám xác tín, đó chính là thơ và tạp bút/tùy bút/cảm xúc bất chợt… Những thể loại ấy, viết là viết cho chính mình, nỗi lòng, tâm tư của mình ngay thời điểm ấy. Vì thế, nghĩ sao viết vậy. Không cần phải ma mị bạn đọc làm gì. Chính vì thế, tự bản thân thể loại này đã có sực hấp dẫn riêng, tất nhiên, hấp dẫn đến cỡ nào còn tùy thuộc vào tài năng của người viết. 
Tập sách ADN tình yêu của đồng nghiệp Đỗ Ngọc, với tôi, là một sự hài lòng. Hơn cả thế, với nhiều người còn là sự bất ngờ nữa.
Thì ra, câu nói quen thuộc: “Văn là người”, đôi khi phải xét trên từng trường hợp cụ thể. Đã từng làm việc chung với Đỗ Ngọc, tôi nhận thấy chị là mẫu người quyết đoán, rạch ròi, không “nửa nạc nửa mỡ”, đâu ra đó, không “ba rọi”. Ấy là tính cách của một người mạnh mẽ, xông xáo, trực tính, tất nhiên, phải cứng cỏi, nặng về lý. Tôi đã nhầm to. Nhầm thật đấy chứ. Không ngờ, đọc kỹ những gì chị đã viết, tôi bất ngờ nhận ra trong góc khuất của tâm hồn ấy lại chứa chan một sự đa cảm, nhậy cảm và biết quan sát, có góc nhìn tinh tế lắm.
Những đoản văn, cảm xúc bất chợt, ngẫu hứng trong ADN tình yêu chạm đến nhiều lãnh vực. Không bó khuôn vào nơi một nào cố định. Cảm xúc như nước chảy tràn bờ, việc gì phải “quy hoạch”? Vì lẽ đó, chị đã viết thong dong, thỏai mái nhất, không ngại một ràng buộc nào cả. Nó có nhiều gam màu khác nhau. Đôi lúc, bạn đọc lại cười xòa theo lối đùa nghịch, tếu táo. Nhộn ra phết. Có thể kể đến Tôi cũng muốn có vợ. Nói xấu chồng, Làm gì khi vợ… về hưu. Phụ nũ và… bóng đá, Nghịch lý Adam & Eva v.v…
Và trong lúc đọc, có đôi lúc tôi reo lên một cách khoái trá bởi ghi chép ấy tinh tế lắm, có thể “gia cố” thành một truyện ngắn hay. Chẳng hạn, tình huống: “Một lần âu yếm người yêu, giữa lúc mê đắm cô chợt nhận ra bên hông chàng có vết xăm tên Mỹ Liên”. Phải xóa đi? Đúng thế. Phải xóa sạch. Vêt xóa ấy đã thành sẹo. Nhưng rồi: “giữa phút âu yếm mê đắm của hai người, phải khựng lại khi những ngón tay cô trong lúc vuốt ve đã chạm phải vết sẹo lồi”.
Vết sẹo ấy làm sao có thể phai đi trong nhớ? Nghiệt thật.
Ngoại tình cũng là một tình huống khó quên, đại khái, ở góc đường vắng vẻ nọ, có đôi tình nhân thường hẹn hò lén lút, thiên hạ không thích nhìn thấy cảnh đó. “Chị hàng xóm gần nhà tôi móc máy: “Sao cô để cái thứ mèo mả gà đồng hẹn hò lăng nhăng trước nhà mình cho xui xẻo?”. Tìm cách đẩy họ đi nơi khác? Tất nhiên. Rồi chuyện gì đã xẩy ra khiến tác giả “chốt hạ” bằng một câu bàng hoàng quá đỗi: “Mà tôi, chỉ là người xa lạ”.
Có những cái kết bất ngờ trong tản văn của Đỗ Ngọc, âu cũng là  một thủ pháp neo giữ lại cảm xúc của bạn đọc đấy thôi.
            Chiều nay, lẩn thẩn ngồi sắp xếp lại sách vở bạn bè đã tặng, những trang báo viết về bạn đã lưu giữ. Rất thích đoạn ghi chép này của đồng nghiệp Trần Nguyễn Anh đã ghi lại một chi tiết cảm động: “Đỗ Ngọc kể cho mọi người: “Về thăm ba mẹ ở Vĩnh Long, ăn với gia đình bữa cơm tất niên. Ba mẹ già thêm, lưng còng, mắt mờ, tóc trắng xoá mà miệng cười héo hắt rưng rưng. Ba bảo: "Con mang máy ảnh về không, chụp cho ba cái ảnh bán thân đặng mai này tụi bay làm đám, thờ cũng tiện". Nhất định mặc cái áo quân phục cũ sờn, con phải vá lại cổ áo. Nhìn ngắm ba qua ống kính mà nước mắt con chảy. Cả đời, con đã chụp chân dung bao người, nhiều nhất là các cô gái, những người phụ nữ đẹp. Con bảo họ: "Nhìn hút vào mình này, nhìn nồng ấm nhé, rất hiền nhé"... mà hôm nay con nghẹn ngào không nói nên lời. Rồi con bấm máy. Ảnh nét mà mắt con mờ”.
Chỉ chi tiết ấy, lại càng thêm yêu quý bạn mình - một nghệ sĩ nhiêp ảnh thứ thiệt, đã thành danh.

Nhà báo, nhà thơ LÊ MINH QUỐC

http://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/Nghe-si-nhiep-anh-nha-bao-Do-Ngoc-Ky-uc-cu-dua-mat-nhin-434203/










Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

* KHÚC CUỐI


(Sẽ in trong cuốn Bến đàn bà sắp ra)

Đó là một trưa mù sương trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng. Mây và sương mù tràn đèo núi, thung lũng. Chiếc xe hơi của chúng tôi bò trong mây mù với tầm nhìn chưa tới 10m, đường và vực sâu ngăn cách bằng những vạt lau sậy, cỏ dại.


photo by Đỗ Ngọc

Chàng lái xe phàn nàn, tự trách mình chủ quan mùa này mát mẻ mà quên mang theo áo, hôm nay trời trở lạnh bất ngờ, cóng cả hai bàn tay đang lái xe. Cô người yêu của anh, lấy trong túi ra chiếc áo khoác dày “Anh mặc vào cho ấm. Em đang mặc áo dài tay và quàng khăn cũng đỡ lạnh”. Anh dừng xe, lấy áo người yêu mặc vào, rồi im lặng lái xe tiếp. Từ hôm qua, mọi người như bị ảnh hưởng những lời đối thoại không đầu không cuối của cặp đôi và “không khí” bực bội tỏa ra từ mối quan hệ của họ. Họ yêu nhau đã lâu, chuẩn bị làm đám cưới. Trước chuyến đi, cô gái phàn nàn “Không hiểu sao gần đây ảnh hay cáu gắt với em, suy tư, khó hiểu. Hình như ảnh hết thương em hay sao!”.
...

"Nhầm đường rồi, thay vì chát chít gì đó, em làm ơn gu gồ đường dùm anh cái!”, chàng lái xe bực bội. Xe tiếp tục nhích từng đoạn trong mây mù, có khúc tôi phải xuống đi bộ phía trước dẫn đường. Vừa ra khỏi khúc quanh, xe bị đụng gầm mạnh, chàng trai hoảng hốt xuống xe xem xét rồi cáu bẳn “Mẹ kiếp, không nhìn thấy hòn đá to giữa đường. Em làm gì mà không căng mắt nhìn đường phụ anh?”. Cô gái nhìn chàng trai vẻ sững sờ. Tôi và anh bạn nhìn về thung lũng mù sương phía xa, không ai nói lời nào.
Sang bên kia đèo, chàng trai tấp xe vào vách núi "Cho em hút điếu thuốc, thèm quá!”. Cả bọn ra khỏi xe, ngắm nhìn mây núi, thung lũng mờ xa. Tôi lần mò xuống thung lũng chụp những vạt hoa tam giác mạch. Lúc trở lên, thấy cô gái đứng bên cửa xe, áo thun ngắn tay, mặt tái xanh vì lạnh. Chàng trai của cô đứng ở đầu xe đang hút thuốc, co ro trong chiếc áo ấm dày của người yêu, lơ đãng ngắm nhìn mây núi. Cái nhìn lơ đãng của anh lướt qua cô gái, kiểu nhìn mà không thấy. Mắt cô gái và tôi gặp nhau. Môi cô run, tím tái. Tôi quay đi nhìn về dòng Nho Quế phía xa, thở dài. Lát sau quay lại, vẫn thấy cô gái so vai gầy, run rẩy, mắt chớp chớp, tôi vội cởi chiếc áo trùm đầu của mình, đưa cho cô, không hiểu sao lại gằn giọng "Mặc vào!". Cậu người yêu quay nhìn, bực tức: “Phong phanh thế kia, sao không ở trong xe mà ra ngoài làm gì cho lạnh?”.

Chính giây phút ấy, trong tôi trào lên nỗi buồn thương. Tình yêu còn là sự xót xa nhau, ngay cả khi tình cạn. Khi nhìn mà không thấy nữa, thì hết rồi. Đường đèo quanh co, u uẩn. Trong xe không ai nói với ai lời nào.

(Trích bài in báo Lao Động & Đời sống, số ra ngày 23/2/2017)

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

DẪN ĐƯỜNG

Trước Tết mình mua một thiết bị dẫn đường của Vietmap gắn trên xe hơi. Mình hay đi khắp nơi và luôn phải hỏi đường mỗi khi đi xa, thậm chí đi gần nhà.



Thật thần thánh. Từ lúc gắn thiết bị trong xe, mình cảm thấy như có bạn đồng hành chu đáo khi cái máy sau khi kết nối vệ tinh luôn nhắc nhở "Theo làn đường trái để qua cầu", "350m phía trước rẽ trái theo hướng dẫn", "Lưu ý tốc độ 50km/h, quan sát đường và nhớ lái xe cẩn thận"... Giọng nữ lúc Bắc, khi Nam. Mình ngẩn ngơ sao nhỏ bằng bàn tay trẻ con mà máy tài thế, nhắc chính xác từng 50m cùng mũi tên xanh thẳng cong trái phải linh hoạt. Mình đi sai hay cố tình đi theo thói quen, ko theo hướng dẫn thì máy phát âm thanh òm ọp như tức giận nhưng ngay sau đó lại kiên nhẫn dẫn đường theo lối mình chọn.

Có hôm đi theo đường quen bị CSGT thổi còi, mình ngơ ngác khi được biết giao lộ này đã cấm xe quẹo trái 4 tháng, trong khi hôm qua hôm kia và trước đó mình vẫn quẹo mà ko biết. Xem lại biển báo mới thì hoá ra nó cách giao lộ hơn 50m và ẩn trong đám lá cây bên đường. Lúc ấy mình ước cái máy phát giọng cựu bộ trưởng Bộ giao thông Đinh La # đanh thép "nhổ biển báo cắm gần giao lộ, ko làm thì người phải ra đi". Rồi mình lại ước cái máy có thể cảnh báo "350m phía trước có bóng áo vàng núp lùm, cố gắng đừng lấn tuyến đè vạch"... thì hay quá.
Có hôm xe mình chở đám bạn gái thân, chúng cười nói cãi nhau ỏm tỏi, mình lại ước giá cái máy quát lên "Các khách nữ nói đủ nghe thôi, để tài xế lái xe và phát huy quyền duy nhất được nói to". Có đứa nói vừa to vừa dai, giá cái máy chì chiết dùm mình "đồ đàn bà có duyên, ko thấy người nghe điếc tai hết rồi sao". Thấy bọn gái trong xe kể chuyện tình cũ tình mới, khóc cười như ma làm, mình lại ước giá các nhà khoa học phát minh ra thiết bị "dẫn đường tình" gắn vào tai quý bà để cảnh báo họ "Cuộc tình đang đi vào vùng thời tiết xấu. Mặt người tình đang đần thối vì một bông dâm bụt", "350m phía trước đang có một sở khanh núp lùm, cầm túi tiền cho chắc", "Rẽ trái theo hướng dẫn, tránh nguy cơ mất lái ở ổ gà ngoại tình phía trước", hoặc "Qua cầu, 200 mét gặp bùng binh, nghe anh kia ngỏ lời yêu phải gật ngay ko anh ấy chối" ...Đại loại thế.

Đang nghĩ đến đây thì bỗng rụng rời khi nghe tiếng quát "Đi ngu thế, ĐM". Tưởng cái máy chửi mình, hoá ra ông kia chửi bà nọ rẽ trái mà ko xi nhan. 

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

phượt cung SÀI GÒN - BUÔN MÊ THUỘT

Bạn có 4 ngày, muốn trải qua một cung đường thơ mộng, nhiều cảm hứng, qua núi, rừng và biển, nơi nhiệt độ từ váy áo mỏng đến áo khoác nhẹ và khăn quàng điệu ...theo tôi, nên chọn hành trình Sài Gòn - Buôn Mê Thuột. Chuyến đi chúng tôi vừa thực hiện tuần qua, với nhiều trải nghiệm thú vị. Review hành trình cung đường này giúp bạn tham khảo thêm.
NGÀY 1: Nếu xuất phát từ Sài Gòn, bạn nên chọn "đi biển, về núi". Lên đường sớm (5:30 AM) lên cao tốc Long Thành - Dầu Giây, đón bình minh trên cao tốc (theo tôi là đẹp nhất nước hehe), tím hồng trên những cánh rừng cao su hai bên đường trong sương mờ ảo như tranh lụa.
Đến Phan Thiết, đi về hướng Mũi Né, theo cung ven biển TL716 nhằm hướng Phan Rang thẳng tiến. Khởi từ Mũi Né-Bàu Trắng-Phan Rí, đoạn này tuyệt đẹp. Đường mới rộng rãi phẳng lì, ít xe chạy, hai bên là những cánh rừng tràm mùa đông bắt đầu trụi lá, nhiều loại hoa dại khoe sắc, bờ biển cát trắng yên bình. Có những đoạn như ngang qua "hoang mạc" với tầm nhìn ngút mắt. Đến Phan Rí (qua sông Luỹ, nên nhờ bác Google map) rẽ ra QL1A chạy về hướng Phan Rang. Nếu thích, bạn có thể dừng chân ghé thăm nhà vườn thanh long, trang trại nho ở đoạn này, hoặc chụp ảnh hoa bằng lăng nở tím các sườn đồi ngay bên đường (tháng 8), làng gốm Bàu Trúc...Chúng tôi chạy thẳng ra đảo Bình Hưng (60km từ Phan Rang). Đây là một trong những điểm chính, nên đến. 


 Cung Bàu Trắng (Phan Thiết) đường mới ven biển tuyệt đẹp



 Con đường vào đảo Bình Hưng tuyệt đẹp, qua những cánh đồng (Bình Tiên) chấp chới cánh cò, men theo bên núi bên biển. Đảo Bình Hưng nằm giữa vịnh Vĩnh Hy tĩnh lặng, nên thơ, nước trong xanh, cách bờ khoảng 2km (10p taxi nước) có nhiều nhà lồng bè nuôi cá, nhà hàng nổi trên vịnh. Giá hải sản nơi đây khá mềm: Cá mú 450 ngàn/1kg, bào ngư 450, mực tươi 350, tôm hùm baby 1,2tr, cùng vô số loại ốc giá từ 220ng...Một con cá mú 3kg có thể làm 3 món: nướng muối ớt, hấp cuốn bánh tráng, nấu lẩu chua cho 7 người ăn. Bạn có thể thuê tàu đáy kính 400-500 ngàn cho một tour quanh vịnh 3g ghé thăm bãi trứng, bãi me, ngắm san hô, tham quan làng bè. Ở đây có nhiều dịch vụ: lặn biển, câu cá...thích nhất là ghé hòn Me tắm biển, chỉ mình nhóm bạn, vừa tắm biển, chụp ảnh, nhà tàu mang theo hải sản nướng ngay trên bãi cát phục vụ khách. 


Đảo Bình Hưng, vịnh Vĩnh Hy



Bạn có thể trú đêm trên đảo tại vô số home stay, giá từ 200 - 500ng/đêm, phòng 2-4 người. Hotel Hồng Nhàn mới xây khang trang, "đẳng" nhất, giá 400-500ng/đêm (ok nhất cho gia đình hoặc nhóm bạn 4 người trở lên). Chủ hotel này cũng là chủ nhà hàng bè Hồng Nhàn, có tàu đáy kính nhận chở khách tham quan vịnh. Nên dậy sớm đón bình minh trên đảo, lang thang chụp ảnh bến cá, la cà ăn sáng uống cafe sát biển với nhiều món ngon dân dã: bún chả cá, bánh xèo, sữa đậu nành nóng...lúc tính giá cứ tưởng nghe lầm vì ...rẻ. Nhất thiết phải tham quan Hòn Chút, nơi có ngọn hải đăng trên đảo. Cảnh quan nơi đây tuyệt đẹp, bình minh nơi đây ko thốt nên lời. Đứng từ trên núi nhìn xuống khung cảnh tĩnh lặng phía dưới, thấy lòng thanh thản tuyệt đối. 

Bến cá Bình Hưng, ngư dân đang chế biến cá con, tôm cua nhỏ làm thức ăn cho cá nuôi bè

Đi chơi trên vịnh bằng tàu đáy kính

Hải sản ở Bình Hưng tươi ngon, giá vừa phải

NGÀY 2: Từ Bình Hưng, trở lại đường cũ thẳng hướng Nha Trang, thích thì bạn có thể ngụ lại nơi này 1 đêm để dưỡng sức, dạo biển chiều và cà kê bia bọt ngay trên bãi biển đêm hoặc đi ăn nem Ninh Hoà nổi tiếng (Phan Bội Châu, Lê Lợi) hoặc bún cá sứa ông Beo kế chợ Đầm...


NGÀY 3: đi Buôn Mê Thuột sáng sớm. Bác Gúc luôn dẫn đường đi ngang rẽ tắt, vô tình chọn cho mình đoạn đường đẹp ít ngờ, thoả chí lang thang với vô lăng, hai bên là những đồng lau, mía bạt ngàn, phía xa là mây giăng mờ đỉnh núi, nối với QL 26 đến Buôn Mê Thuột.  

Đoạn từ xã Ea Tu, Ea Knuec (Daklak) có nhiều đồng bắp (ngô) đang mùa thu hoạch, trái dày đặc trên thân cây đã tỉa sạch lá. 35.000 đồng/chục bắp luộc ngon ngọt bên đường. Và dã quỳ vàng rực welcome lữ khách cuối mùa. Bản Đôn là điểm nên đến, từ trung tâm BMT, có thể thăm thú, khám phá cảnh quan, cuộc sống bản làng hai bên đường thú vị hơn. Giá "cưỡi voi dạo chơi" 15p trong bản 150 ngàn/2 người, đi xa hơn, lội sông Serepok đắt hơn. Hệ thống cầu treo mạng nhện phía tây bản dẫn ra hồ nối với sông Serepok, hoàng hôn ngắm nhìn mặt trời lặn bên kia núi rừng và đàn voi lội sông về bản. Làng cafe Trung Nguyên cũng là điểm ...vào được, tham quan bảo tàng, kiến trúc nhà xưa, uống cà phê Ban Mê trong sáng trời lành lạnh cũng thú vị...



 




NGÀY 4: Cung Buôn Mê- Đắc Nông - Bình Phước- Bình Dương, chặng về lý tưởng với đoạn đầu Buôn Mê Thuột - thị xã Gia Nghĩa (AH17/QL14C) đẹp nhất. Đoạn này qua rừng quốc gia Yokdon, khu bảo tồn thiên nhiên Namkar, Namnung...cảnh quan như...trong phim với đường đèo uốn lượn qua đồi núi, thung lũng, những đồng hoa xuyến chi trong mơ (xã Thuận An). Đoạn xã Nâm N'Jang có những rừng thông thơ mộng, phía dưới là những cánh đồng lau bạt ngàn đẹp sững sờ...qua Bình Phước, Bình Dương về đến Sài Gòn khoảng 8g tối là đẹp.





@ Review chỉ dành cho các bạn đi chơi lang thang, riêng cho các bạn đi chụp ảnh sáng tác... tính sau. Và tất nhiên, các điểm/địa danh nêu trên chỉ là điểm "đánh dấu", đích đến, những hay ho, thú vị là trên suốt đường đi.